Nhạc : Lê Thương
Vọng cổ : Viễn Châu

Nhạc:
Người vọng phu trong lúc gió mưa 
Bế con đã hoài công để đứng chờ 
Người chồng đi đã bao năm chưa thấy về. 
Đá mòn nhưng hồn chưa mòn giấc mơ 
Còn đám cây trên đồi 
Sống trong trong mơ hồ 
Ngày nào tròn trăng lại nhớ đến tích xưa 
Khi tướng quân qua đồi 
Kéo quân quân theo cờ 
Đoàn cỏ cây hãy còn trẻ thơ 
Cho đến bây giờ đã thành đoàn cổ thụ già 
Mà chờ người đi mất từ ngàn xưa 
Nàng đứng ôm con 
Xem chàng về hay chưa? Về hay chưa? 

VỌNG CỔ: 
Câu 1: 
Về hay chưa hỡi người trai ngoài vạn lý, buổi lìa quê tính lại mấy xuân… rồi. (-)(-) Gió ngựa từ khi khuất dạng dưới lưng đồi. (+) Rặng phi lao vẫn mơ màng đón gió, dải cây rừng mấy lượt lá vàng rơi. (SL) Lá vàng rơi buồn lắm anh ơi, bồng con thơ đứng trông ngóng một người. Sao chỉ thấy sương bạc mờ giăng, lạnh theo về nơi rừng xa núi thẳm./- 

Câu 2: 
Quê nghèo chín nhớ mười thương, hồn quê còn đọng khói sương biên thùy. (-)(-) Mộng ước tàn canh vẫn lẽo đẽo đi về. (+) Ngày anh đi cuối trời sương điểm trắng, nay mấy lần sương nhuộm núi rừng xa. (SL) Núi rừng xa như mong nhớ bao la, người chinh phụ mắt mờ qua ngấn lệ. 
Thắp một nén hương gửi theo ngọn gió, đợi anh về với một bản hùng ca./- 

Thơ: 
Một thuở căm hờn dậy núi sông 
Anh đi lo trả nợ tang bồng 
Sầu bao la gợn sương đầu núi 
Man mác rừng thu khói chập chùng. 

VỌNG CỔ: 
Câu 5: 
Người chinh phụ bế con giữa trời giông tố. Mong đợi bóng người đi trong gió ngựa nẻo biên… thùy. (-)(-) Lá úa tàn thu rơi rụng xuống vai gầy. (+) Trông xa xa có một đàn chim nhỏ, tự phương nào bạt gió về đây? (SL) Hay đó là những cánh chim nơi góc bể ven mây, nơi có những chàng trai viễn xứ. Viết những lá thơ hẹn ngày tái ngộ, mượn cánh chim nương gió bay về./- 

Nhạc: 
Có ai xuôi vạn lý, nhắn đôi câu giúp nàng 
Lấy cây hương thật quý, thắp lên thương tiếc chàng. 
Thôi đứng đợi làm chi, thời gian có hứa mấy khi 
Sẽ đem đến trả đúng kỳ những người mang mệnh biệt ly. 

Câu 6: Thương tiếc làm chi những ngày hận tủi, bởi người ra đi vẫn hẹn buổi quay về. (SL) Nhưng hòn vọng phu trên đỉnh núi chơ vơ, năm tháng vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. 

Dù cho biển cạn non mòn 
Còn sông, còn núi dạ còn thương anh./.

Nguồn: vongco.vn