Lời nhạc: Trần Thiện Thanh
Lời cổ: Viễn Châu
Tân Nhạc:
Nam:
Một mùa Thu trước khi nắng chiều nhuộm vàng tóc mai ?
Khi hoàng hôn tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên bước đi .
Vuốt tóc người yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhặt cánh ti – gôn anh bảo rằng như tim vỡ.
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi !
Để người em gái xanh tuổi đời một lần vấn vương !
Đâu ngờ giông tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi trót thương .
Có biết gì đâu khi còn đường trăng chung bóng
Và sắc Ti – gôn em ngỡ màu yêu trong trắng
Muôn đời vạn kiếp không biến suy !
VỌNG CỔ:
Câu 1:
Nữ: Nhưng lá úa vườn Thanh đã phơi bày rơi rụng….
Mà kẻ cô đơn vẫn tưởng mơ hoài vọng cánh chim…trời !
Hoa thắm ngày xưa đã héo rụng lâu rồi.
Cứ mỗi độ thu vườn Thanh phai sắc lá
Thì lệ ngập ngừng lại nhỏ xuống tim côi !
Tôi bâng khuâng nhặt cánh hoa Ti – Gôn
ép vào tim để tưởng nhớ một người !
Cứ mỗi lần trông thấy cánh hoa rơi
Người sợ tình duyên cũng bẽ bàng tan vỡ
Câu 2:
Thu đến …Thu đi cho lòng thêm giá lạnh….
Nhớ người xưa tôi nhặt cánh hoa tàn .
Trong một ngày vui với xác pháo nhuộm đường .
Tôi đã hẹn những gì buổi trước .
Rồi bây giờ lại cất bước sang ngang .
Chẳng biết người có hờn giận tôi không ?
Khi nhớ đến một loài hoa vỡ…?
Có ai biết một người con gái giữa loan phòng
Suối lệ nhỏ thành thơ ?.
TÂN NHẠC:
Nam: Rồi một người ra đi bến cát lạ trách trăng sầu .
Và một người cô đơn ôm mối lẻ khóc duyên đầu .
Rồi thu qua, và thu qua,
Thu nào mình hẹn hò thu nào xa ?
Và một mùa Thu sau, con đò tách bến sang ngang
Mà đường dài miên mang Thu còn dấu bước anh sang .
Vườn Thanh ơi ! Người xưa ơi !
Thôi đành vĩnh biệt nhau …. từ đây …!
VỌNG CỔ:
Nữ:
Câu 5:
Vườn Thanh ơi từ nay xin giã biệt…
Dù lòng tôi vẫn luôn luôn tha thiết…mong…chờ !
Tôi sợ những chiều đông nắng nhạt sương mờ .
Khi người ấy chán chê đời phiêu lãng.
Đã âm thầm trở lại vườn xưa .
Nhưng tôi đi rồi để hoa lá xơ rơ .
Anh còn trở về đây làm chi nữa ?
Trên bến lạnh xạt xào cây trút lá
Anh đứng ven sông để ngóng đợi con đò .
TÂN NHẠC:
Nam:
Rồi từng Thu chết, Thu chán chường tìm lại xứ Thanh .
Khi tình câm nín cho buồn lên tiếng …
Những đêm trường ngỡ bước anh .
Nhớ lúc hẹn xưa anh nhìn đường xa hoang vắng .
Nhặt cánh Ti – gôn, anh bảo rằng như tim vỡ .
Khi hiểu … Tình xưa còn thấy đâu ?
Vọng Cổ:
Câu 6:
Nữ: Người có buồn không khi biết người năm cũ …
từ giã vườn Thanh để cất bước theo chồng .
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ .
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên …
Hoa tim sắc thắm phai hồng .
Gượng sống bên chồng cho trọn một đời em ./.
Nguồn: vongco.vn